Hãy là cây lau để nghe lời than thở của Vũ Nương
$pageIn Trời mới tang tảng sáng,đằng Đông,những đám mây màu xám đục đang chuyển dần sang sắc hồng phơn phớn.Cái lạnh của đêm thu đọng trong từng giọt sương bám đầy trên lá khiến tôi - một cây lau nhỏ - uốn mình run rẩy.Dòng Hoàng Giang ngái ngủ vẫn chậm chạp trôi xuôi.Không gian vắng lặng.Từ trong làng,thỉnh thoảng vọng ra tiếng gà gáy sớm. Bỗng nhiên,tôi nghe thấy có tiếng khóc tức tưởi đứt quãng văng vẳng đâu đây.Một bóng người đang tiến đến gần bụi lau mọc sát bờ sông.Gương mặt người ấy rõ dần.Tôi nhận ra đó là Vũ Nương,vì nàng thường ra sông giặt giũ vào mỗi sớm mai.Mọi khi,đứa con trai độ lên ba tuổi vẫn hay lẽo đẽo theo sau mẹ,nhưng sao hôm nay nàng đi có một mình và lại khóc lóc sầu não thế kia ?! Vũ Nương ngồi bệt xuống vạt cỏ ướt,gục mặt vào hai bàn tay.Đôi vai gầy của nàng cứ rung lên từng đợt,nom tội nghiệp vô cùng ! Bỗng nàng vụt đứng dậy,ngoảnh mặt về phía Đông mà than rằng : - Cầu xin trời cao đất dày hãy làm chứng cho tấm lòng son sắt thủy chung của Vũ Nương này ! ...